* Welcome To My Blog * Mai Diệu Vũ Blog chân thành cảm ơn các bạn ghé thăm*

Mai Blog






Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

HOA CẢI VEN SÔNG


HOA CẢI VEN SÔNG 1
Tim vẫn còn lửa cháy mối duyên đầu
Đành lòng bước mà lòng mênh mang nhớ
Ngày hạ thành đông, chợt thấy mình mắc nợ
Cả cuộc đời đâu trả hết người dưng.

Hoa cải ven sông khao khát đã từng
Xin gửi lại câu thơ buồn trên lá
Dối lòng mình, ngăn lệ rơi lã chã
Nhặt cánh hoa vàng ép mãi những mùa đông.

Chẳng dám chia tay với cả dòng sông
Sóng không lặng khi chiều về da diết
Hoa cải ơi - một tình yêu bất diệt
Vàng cả khoảng trời ,theo mải miết chân đi.

Còn lại không người hỡi những mùa thi?
Kí ức trong tim tím màu thương nhớ
Vần thơ trải những nhịp say còn mở
Anh có về hãy ghé lại bến sông....

Mai Vũ 18/11/2014 

HOA CẢI VEN SÔNG 2
"Anh có về hãy ghé lại bến sông"
Vẫn còn đây những đợi chờ mong ngóng
Người ra đi có bao giờ hoài vọng
Kỉ niệm một thời da diết sông ơi.

Hoa cải bên ta - bên ta suốt cuộc đời
Gọi da diết ánh vàng ngập lối
Níu bước chân - bỗng thấy mình mắc tội
Lỡ một lần đơn lẻ cánh hoa xưa.

Hoa cải ơi bến vắng chiều mưa
Từng hạt rơi, rơi hoài trong nỗi nhớ
Cánh diều mênh mang một thời bỡ ngỡ
Hò hẹn bao lần, vui bước lối vàng đây....

Hoa cải bên sông - nỗi nhớ vẫn đong đầy
Chiều nay lại mưa rây trên cánh nhỏ
Người có về hoa vẫn còn chờ đó
Sắc tươi vàng trong nắng ấm dịu êm.
Mai Vũ 18/01/2015

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

CÁI NỖI MÌNH


Biết tỏ cùng ai cái nỗi MÌNH
Thôi đành tưng tửng cố làm thinh
Năm qua tháng lại sầu nhân thế
Ngày tới đêm lui hẩm chữ tình
Nhắm mắt không nhìn bao chuyện trái
Bịt tai chẳng thấy mấy điều khinh
Dễ gì đời kiếm người tri kỉ
Trăn trở bao lần chữ nhục - vinh./
(Đêm mưa 31/10/2014) Mai 

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2014

NHÀ XƯA


Hình ảnh: NHÀ XƯA

Chiều nay con trở về đây
Ngôi nhà con sống những ngày xa xưa
Nhớ thương biết mấy cho vừa
Tháng năm Mẹ trải nắng mưa nhọc nhằn.

Như còn in dấu bước chân
Nơi bực cửa đó, mảnh sân đã từng
Nhìn mà mắt lệ rưng rưng
Góc vườn ngày trước dọc mùng tốt tươi.

Vọng nghe như tiếng Mẹ cười
Xoa đầu con nhỏ nói lời dịu êm
Gãi lưng, quạt mát đêm đêm
Là bàn tay Mẹ ấm mềm yêu thương.

Rêu phong phủ lối, chân tường
Người qua năm tháng gió sương dãi dầu
Kia còn dấu tích cau trầu
Chạnh lòng nhớ những mùa ngâu đã từng.

Vườn xưa như cũng vui mừng
Đón người về lại - bỗng dưng mắt nhòa
Bao nhiêu kỉ niệm vỡ òa
Mẹ ơi con ước được quà tuổi thơ.

Vẫn bên con những giấc mơ
Dáng hình của Mẹ ngẩn ngơ dõi tìm
Hôm nay về lại đắm chìm
Những ngày xưa chẳng lặng im bao giờ.

Xung quanh vắng lặng như tờ
Một mình con với thẫn thờ nhớ thương...
Mai Diệu Vũ  13/9/2014
Chiều nay con trở về đây
Ngôi nhà con sống những ngày xa xưa
Nhớ thương biết mấy cho vừa

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

CHỊ TÔI

Chị như chiếc lá hư hao
Tháng năm dấu giọt lệ trào đắng cay
Thẩn thơ chiếc bóng hao gầy

Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014

VỀ VỚI NGÀN LAU



Ta về cùng với ngàn lau
Muốn ôm tất cả sắc màu trắng tinh
Dịu dàng trong nắng bình minh

Thứ Ba, 20 tháng 5, 2014

BIỂN ĐẢO LÀ CỦA CHÚNG TA



Biển của quê hương - của chúng ta
Mênh mông sóng nước đảo Trường Sa
Hỡi QUÂN BÀNH TRƯỚNG trời dung thứ?
Này KẺ THAM TÀN đất có tha?
Muôn kiếp không quên bao trận đánh
Ngàn năm còn nhớ những hồn ma
Chúng bay hãy cút, đừng lai vãng
Dân Việt căm thù lũ xấu xa./.

Mai 8/5/2014

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

AI HỎI, MAI TRẢ LỜI

Nếu ai hỏi: Mai bao tuổi?
Mai trả lời: đã đuổi xuân đi
Qua rồi một thuở xuân thì

Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

Chan nước mắt thành thơ

 Hình ảnh: Thơ  buồn, đừng có cười nha
Vào đây mới được thật là chính ta
************************
CHAN NƯỚC MẮT THÀNH THƠ

Chan nước mắt thành thơ
Ta trở về những tháng ngày hiu hắt
Ngại ngùng thay lời thề son sắt.
Tiếng yêu ngày nào chỉ còn lại trong mơ.

Ghép chữ, vần ta gọi đó là thơ
Cho trái tim không hững hờ năm tháng
Để mỗi khi trời chiều bảng lảng
    Yêu dấu trở về 
             sau những phút lòng đau.

Chan nước mắt thành câu
Những khi trong lòng ta dội sóng
Dăm vần mãi lang thang vô vọng
Nhìn khoảng đời mờ mịt bước chân côi.

Người bỏ ta đi, đi mãi người ơi
Ta biết đắng, biết cay, biết đau và biết tủi
Biết giận hờn, sẻ san, lầm lụi...
Mãi chẳng nguôi...những cung bậc cuộc đời.

Chan nước mắt chẳng thành lời
Gửi vào thơ, tình đôi ta trong mộng
Bao đắm say chỉ là hoài vọng
  Nửa cuộc đời 
              chưa đi hết những đau thương.

Người bỏ mình ta đi tiếp con đường
Còn chông gai, còn nhiều nước mắt
"Tính toán chi những điều được - mất"
    Đợi nhé người 
                          Ta sẽ gặp lại nhau./.
Vũ Mai 10/4/2014
Thơ buồn, đừng có cười nha
Vào đây mới được thật là chính ta
************************
CHAN NƯỚC MẮT THÀNH THƠ

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

Dẫu bây giờ



Dẫu bây giờ mình chẳng bên nhau
Lời cay đắng xin anh đừng nói vội
Biết ai đúng sai, ai là người có lỗi?

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

Dấu xưa


Chiếc lá vàng rơi trong chiều buông  rất nhẹ
Kỉ niệm theo về làm đau những bước chân
Những trở trăn, nuối tiếc vô ngần
Tình trong sáng thuở trinh nguyên thiếu nữ.

Người ra đi, bước chân đời lữ thứ
Mùa thu về chuyên chở những nhớ nhung
Suối nguồn yêu thương theo đến tận cùng
Trong sâu thẳm trái tim mình ...rất khẽ.

Những xốn xang, ngẩn ngơ đẹp đẽ
Nỗi nhớ tìm về, nỗi nhớ hoá thành thơ
Ta đứng nơi đây lòng vẫn đợi chờ
Mùa thu cũ  còn nguyên như thể...

Trái tim đau mà chẳng thôi ngạo nghễ
Dối lừa mình, huyễn dệt những dấu yêu
Nhặt lá thu rơi trong ráng trời chiều
Ta  xếp lại men tình, ôi! đau xót ./.
Mai - 20/9/ 2011-

Người theo dõi trên Google+

Người theo dõi